Search with Google

Hiển thị các bài đăng có nhãn lam phat. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lam phat. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Lạm phát của Việt Nam đứng thứ 2 thế giới


- Venezuela là nền kinh tế có mức lạm phát cao nhất với 29.6%. Nếu lạm phát của Việt Nam trong tháng 4 trên 1.2% thì chắc chắn sẽ “về nhì” trong bảng xếp hạng này. Nền kinh tế có mức lạm phát đứng thứ 3 là Mozambique với mức 15.23%.

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

Tập đoàn Nhà nước ngập ngừng bán USD






Được hưởng lợi từ tài nguyên và ưu đãi của Nhà nước để kinh doanh và thu ngoại tệ về, nhưng các tập đoàn, tổng công ty Nhà nước vẫn ngập ngừng bán ngoại tệ cho hệ thống ngân hàng, dù đã có yêu cầu từ Chính phủ.

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Thuế lạm phát

 Khi lạm phát xảy ra, đồng tiền sẽ mất giá. Vậy phần mất đi của người nắm giữ tiền mặt sẽ đi đâu? Câu trả lời đơn giản là vào “túi” của Nhà nước thông qua “thuế lạm phát”.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Còm cõi bữa ăn công nhân



Thực phẩm rẻ tiền đến mức... không thể rẻ hơn gần đây xuất hiện ngày càng nhiều ở những khu chợ mà khách hàng chủ yếu là công nhân, người thu nhập thấp. “Bão” giá đã “thổi” những món đắt tiền ra khỏi bữa ăn của họ, bù lại trong thực đơn hằng ngày lại có thêm những món mới...

Phải phá vỡ vòng xoáy lạm phát





Dường như vòng xoáy lạm phát hết sức nguy hiểm này đã được khởi động và nếu không kịp thời phá vỡ ngay vòng xoáy này và chặn lạm phát một cách kiên quyết thì có thể trở tay không kịp.

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

Mua lại 500 tấn vàng trong dân thế nào?





NHNN phải phát hành số lượng tiền lớn để mua vàng, khiến chỉ số CPI tăng. Điều này chưa phù hợp với chủ trương tập trung kiềm chế lạm phát. Làm thế nào để huy động được lượng vàng hơn 500 tấn đang nằm trong dân để đưa vào nền kinh tế? Ước tính hiện nay người dân đang giữ khoảng trên 500 tấn vàng tương đương quãng trên 20 tỷ USD. Bằng cách nào để Nhà nước sử dụng được số vàng đang nằm trong dân, phục vụ cho hoạt động sản xuất kinh doanh phát triển đang là vấn đề lớn.
Có ý kiến cho rằng nên giao cho Ngân hàng Nhà nước mua vàng dự trữ trong dân hoán đổi ra ngoại tệ bổ sung cho quỹ ngoại hối dự trữ của Nhà nước. Nếu xét về lý thuyết thì việc này có cơ sở vì giá vàng trong nước đã về ngang với giá quốc tế, trong khi đó Nhà nước có chủ trương hạn chế dần và tiến tới không cho phép mua bán vàng miếng trên thị trường tự do.
Tuy nhiên, việc giao cho Ngân hàng Nhà nước mua vàng dự trữ trong dân vẫn còn nhiều khó khăn trở ngại.
Trước tiên cần tính đến việc phát hành tiền ra với số lượng khá lớn để mua vàng sẽ tác động đến chỉ số giá cả tiêu dùng (CPI). Việc này có thể chưa phù hợp với chủ trương của Nhà nước giai đoạn này là tập trung kiềm chế lạm phát.
Do đó, cần phải có những phân tích sâu về việc tăng cung ứng tiền mua vàng thực chất là phát hành tiền được đảm bảo bằng vàng, ngoại tệ có ảnh hưởng đến lạm phát không, nếu có mức độ ảnh hưởng thế nào. Từ đó, đánh giá mặt lợi, mặt hại của vấn đề này để quyết định. Thực tế cho thấy biện pháp nào cũng có 2 mặt, song nếu "lợi" nhiều hơn "hại" thì vẫn nên lựa chọn.
Thứ hai, cần tính đến rủi ro sẽ rất lớn khi Ngân hàng Nhà nước mua vàng dự trữ nếu giá vàng thế giới giảm mạnh như những năm 90. Ví dụ khi mua vào giá vàng quốc tế là 1.400 U SD/oz, sau 6 tháng giá vàng thế giới giảm xuống còn 700 hoặc 1.000 USD/oz, khi đó số vàng trong kho không thay đổi về số lượng tuyệt đối song về giá trị quy ra ngoại tệ và VND sẽ giảm mạnh.
An toàn - một trong ba nguyên tắc quản lý ngoại hối dự trữ của Nhà nước sẽ bị ảnh hưởng. Do đó, việc mua vàng dự trữ trong dân phải được xây dựng thành đề án hoàn chỉnh, đảm bảo số vàng mua được phải thực hiện hoán đổi ra ngoại tệ ngay, càng nhanh càng tốt mới tránh được thiệt hại.
Thứ ba là tâm lý mua vàng tích trữ đề phòng giá cả biến động của người dân đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành thói quen của người dân. Việc huy động mua vàng của người dân vì thế sẽ không dễ dàng nhất là trong tình hình kinh tế trong nước và quốc tế diễn biến phức tạp, chính trị thế giới thiếu ổn định, lạm phát của nhiều nước gia tăng...
Không nên chuyển hết sang vàng trang sức
Ông Nguyễn Thành Long, Tổng Giám đốc Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC), cho rằng, mục tiêu của Nhà nước là đưa vàng miếng vào thị trường có tổ chức. Cho nên, điều đáng quan tâm hiện nay là lộ trình thực hiện và hình thái thị trường có tổ chức của kinh doanh vàng miếng trong thời gian sắp tới.
Theo ông Long, việc chuyển đổi cần có lộ trình, tốt nhất là nên từ 1-2 năm, nhằm đảm bảo quyền lợi cho người sở hữu vàng miếng. Những ngày gần đây, trước thông tin chấm dứt kinh doanh vàng miếng trên thị trường tự do, nhiều người dân lo lắng vội bán vàng miếng để mua lại vàng vàng trang sức. Mặt hàng này đang bán chạy ở nhiều địa phương.
Tuy nhiên, vàng trang sức khó đảm bảo chất lượng do được sản xuất theo phương pháp thủ công, không rõ thương hiệu và trách nhiệm người sản xuất. Hạn chế mặt hàng này là mua ở đâu phải bán ở đó, đem đến nơi khác là bị đánh thấp tuổi để ép giá mua vào.
"Vì vậy, mong rằng người tiêu dùng hãy bình tĩnh, không nên vội vã đổi ngay vàng miếng lấy vàng trang sức, sẽ chịu những thiệt hại không đáng có", ông Long nói.
Ông Long nhận xét, trong tình hình kinh tế hiện nay, những giải pháp lớn đặt ra trong Nghị quyết 11/NQ-CP là rất cần thiết và phải quyết tâm thực hiện. Về quản lý kinh doanh vàng miếng của Nhà nước, Hiệp hội sẽ có văn bản đề xuất ý kiến theo hướng làm sao đảm bảo quyền lợi người dân. Đồng thời, kiến nghị việc nhập khẩu vàng nên gom lại một đầu mối do Ngân hàng Nhà nước tổ chức.
Song song đó, cần hình thành quỹ vàng từ hai nguồn là vàng nhập khẩu và vàng mua trong dân hoặc tiết kiệm… và có thể điều tiết quỹ này, khi cần và khi giá vàng trong nước thấp hơn giá vàng quốc tế thì xuất khẩu để thu ngoại tệ về. Quỹ vàng này có thể dùng như quỹ phụ trợ cho quỹ dự trữ ngoại tệ quốc gia.
Để đưa vàng miếng vào thị trường có tổ chức, về đầu ra, Hiệp hội kiến nghị Ngân hàng Nhà nước sử dụng mạng lưới các ngân hàng có kinh doanh vàng, các doanh nghiệp vàng có uy tín và những doanh nghiệp này sẽ tổ chức các đại lý của mình.
Bên cạnh đó, Hiệp hội cũng đề xuất thành lập Sở giao dịch vàng. Bởi theo tôi, tốt nhất là khi hạn chế “vàng vật chất” thì nên cho phép “vàng tài khoản”, có sự quản lý chặt chẽ của Ngân hàng Nhà nước. Theo đó, thành viên tham gia sở giao dịch vàng là các công ty, các ngân hàng và cho ký quỹ với tỉ lệ cao để tránh rủi ro. Rút kinh nghiệm sàn vàng trước đây, sở giao dịch vàng cần có quy chế quản lý và được pháp luật hóa rõ ràng.
Theo Vef




Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011

Rủi ro tiềm tàng về kinh tế - xã hội VN






Người bán hàng rong ở Việt Nam
Người dân Việt Nam đang sống trong một xã hội có nhiều rủi ro
Vào lúc Việt Nam đang chuẩn bị cho kỳ tuyển cử bầu đại biểu quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2011 - 2016, một loạt vấn đề kinh tế - xã hội vốn là điểm yếu của quốc gia với trên 89 triệu dân đang được giới quan sát nước ngoài xem xét như những rủi ro tiềm tàng.
Hoạch định kinh tế vĩ mô, hiệu quả thực của quản lý, nạn tham nhũng, nhân quyền và bất ổn xã hội được coi là năm trong số các dấu hỏi lớn đối với sự phát triển về lâu về dài của Việt Nam, theo Reuters.
Trước hết, công tác hoạch định chính sách kinh tế, qua nhiệm kỳ vừa qua của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, được cho là một diễn trình xảy ra trong một "hộp đen" vừa thiếu tường minh, khó dự đoán và do đó là một quan ngại chính đáng của rất nhiều kinh tế gia và các nhà đầu tư.
Các nhà hoạch định chính sách của Chính phủ đã đưa nền kinh tế đạt mức tăng trưởng 6,8 % vào năm 2010, thế nhưng cái giá của nó lại là sự ổn định vĩ mô của nền kinh tế mà lạm phát đã tăng vọt tới mức hai con số và tiền tệ tiếp tục mất giá, theo nhận định của Reuters hôm 1 tháng Tư.
Một loạt các điều chỉnh vĩ mô về tiền tệ, tín dụng, giá cả, cán cân mậu dịch... được Chính phủ đưa ra từ đầu năm nay, đặc biệt là sau Tết Âm lịch, đang tiếp tục có nguy cơ đưa nền kinh tế rơi vào các vòng xoáy của lạm phát và đầu tư, phát triển mất cân bằng.
Các thách thức tiếp theo đang được theo dõi sẽ là làm thế nào ổn định nền kinh tế và hạ nhiệt lạm phát ở mức độ chóng mặt, bên cạnh các bài toán xử lý các lỗ hổng cơ cấu trong nền kinh tế với nhiều khiếm khuyết trong chính sách tín dụng, đầu tư và mậu dịch.
Khoảng cách trong tỷ giá hối đoái giữa đồng đô-la trên chợ đen so với tiền đồng và các tỷ lệ lãi suất liên ngân hàng tiếp tục là một câu hỏi lớn, trong khi thâm hụt mậu dịch vẫn không dễ dàng cắt giảm.
Hiệu quả của Chính phủ
Việt Nam
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (hàng đầu, bên trái) đã giải tán ban cố vấn chính phủ gần như ngay sau khi lên nhậm chức.


Các phân tích gia kinh tế được Reuters tổng lược trích ý nói giới lãnh đạo Việt Nam hiện cần phải có các động thái mạnh mẽ, dứt khoát hơn để tiến hành các cải cách then chốt nhằm hấp dẫn giới đầu tư nước ngoài trong dài hạn và tăng cường sức lực của nền kinh tế.
Những trở ngại chính đối với hiệu quả quản lý của chính phủ là nạn quan liêu, thủ tục nhiêu khê, vốn đang cản trở, nếu không nói là đình trệ các dự án và ngăn chặn kinh doanh, mậu dịch vốn cần được tạo điều kiện thuận lợi hơn trong ở thời điểm hiện nay.
Điều này xảy ra bất chấp các tuyên bố của chính phủ là muốn giảm các thủ tục hành chính xuống chỉ còn một phần ba.
Cho tới nay trường hợp tập đoàn đóng tàu Vinashin, vốn gần như đã phá sản, được coi là một ví dụ rõ nét về cách thức nhà nước bao cấp, bao biện cho cách quản lý kém hiệu quả, trong khi trách nhiệm của các cá nhân liên quan không được xem xét.
Đây là một điển hình khó chối cãi cho thấy Chính phủ quản lý thiếu hiệu năng khi chỉ riêng một số thiệt hại mới thống kê được của tập đoàn này đã tạo ra những món nợ khổng lồ cho ngân sách quốc dân cả về lâu dài lẫn trong trước mắt.
Và trong lúc các chỉ số đo lường cho thấy nhiều ngân hàng ở Việt Nam đang bị 'hạ cấp' trong các đánh giá về hiệu năng và độ khả tín, thì các câu hỏi tiếp tục được đặt ra là các biện pháp nào sẽ là cụ thể và khả thi để thực sự giúp cắt giảm nạn quan liêu.
Câu hỏi khác là các doanh nghiệp nhà nước nào cần phải được tập trung, tái sắp xếp trong khi các quá trình khác như cổ phần hóa hay giải tư cần được thực hiện để đảm bảo kinh doanh đạt hiệu quả thực.
Tham nhũng và nhân quyền
Việt Nam
Nhiều vụ án tham nhũng nghiêm trọng trước đây được truyền thông đăng tải thường xuyên hơn.
Tham nhũng, một căn bệnh lâu niên của Việt Nam, được Reuters cho là một trong những trở ngại chính của đầu tư nước ngoài.
Các giới chức thường tái khẳng định cam kết chống tệ nạn này, thậm chí từng khuyến khích báo chí, truyền thông hành động như những chế tài giúp phần kiểm soát, theo dõi, thế nhưng chính nhiều nhà báo viết bài về lĩnh vực này đã bị bắt giữ liên quan tới việc đưa tin tức hay điều tra các vụ tai tiếng tham nhũng nghiêm trọng hàng đầu.
Trong một báo cáo của tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International) năm 2010, phần liên quan tới đo lường chỉ số nhận thức tham nhũng, Việt Nam gia tăng thứ hạng của mình lên 116 từ mức 120 đo được hai năm về trước, vẫn theo hãng thông tấn quốc tế.
Bên cạnh đó, tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch có trụ sở tại Hoa Kỳ, cũng cáo buộc chính phủ Việt Nam trong một báo cáo ra vào cuối tháng Ba của mình, về việc Việt Nam tăng cường các đàn áp đối với thiểu số sắc dân theo Thiên Chúa Giáo ở các tỉnh Tây Nguyên.
Hơn 70 người được cho là đã bị bắt riêng trong năm 2010 và hơn 250 người khác bị bỏ tù vì các cáo buộc vi phạm an ninh quốc gia, trong đó có thể kể tới các luật gia, các bloggers và cả một số trí thức trẻ.
Tổ chức theo dõi nhân quyền này cũng hối thúc chính phủ Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại danh sách các quốc gia cần được quan tâm về tự do tôn giáo (CPC), sau gần 5 năm được chính Washington đưa ra khỏi đó.
Bất ổn xã hội
Việt Nam
Người dân Việt Nam đang sống trong cơn bão giá từ sau tết Nguyên đán.
Trong lúc Việt Nam được kỳ vọng cải thiện cả hai địa hạt trên, một nguy cơ tiềm ẩn khác được Reuters nhắc tới chính là bất ổn xã hội.
Hai trong số nhiều 'bức xúc' xã hội được báo chí trong nước nhắc tới có nguồn gốc từ các tranh chấp lao động và đất đai.
Các cuộc phản đối gần đây bao gồm một vụ biểu tình ở tỉnh Hà Nam ngay gần Hà Nội, chống lại việc trưng thu đất đai của người dân, trong số hàng trăm vụ việc khác diễn ra trong năm ngoái, vẫn theo hãng tin quốc tế có trụ sở ở Anh Quốc.
Khoảng cách giàu nghèo tăng rộng, lạm dụng bạo lực của cảnh sát với thường dân, mua bán công lý và kể cả sự kiểm duyệt thái quá của các ngành an ninh, tuyên giáo đối với tiếng nói của người dân, báo chí, truyền thông, sự nặng tay đối với giới bất đồng chính kiến, và đặc biệt nhất gần đây là cuộc sống của nhiều thường dân bị bão giá đe dọa có thể là những ngòi nổ dẫn tới bất ổn ở quốc gia đông dân hàng thứ 14 trên thế giới.
Reuters nói quản lý kinh tế tài chính vĩ mô liên tiếp gặp vấn đề lớn ít nhất từ đầu năm, trong khi tham nhũng, quan liêu bao cấp không có dấu hiệu thuyên giảm, bão giá và bất ổn xã hội tiếp tục gia tăng, bất công xã hội có dấu hiệu không dừng lại ở tỉnh, thành nào, tất cả, bên cạnh những vấn đề khác nữa, đang là những dấu hỏi lớn hay những nguy cơ tiềm ẩn của thể chế và chính quyền.

(Theo BBC NEWS) 
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/04/110402_viet_economy_risks.shtml


Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Tính đến tháng 9/2010, VN nợ 265 ngàn tỉ VND trái phiếu (theo ADB).

Vào tháng 9/2010, tổng cộng trái phiếu VN tăng lên 290 ngàn tỉ VND, tăng 27,4% so với cùng kỳ năm 2009, trong đó trái phiếu Quốc gia lên tới 265 ngàn tỉ VND, tăng 25,5% so với cùng kỳ năm 2009.

http://asianbondsonline.adb.org/vietnam/market_summary/vn_market_summary_201011.pdf

Do đó, kể từ tháng 11/2010, lạm phát tại VN tăng cực mạnh. Với giá xăng lén lút tăng vào 10h đêm hôm qua, lạm phát VN sẽ lại càng tăng vọt không thể kiểm soát trong thời gian tới.

Giá vàng, USD sẽ tăng, và lần sau sẽ không còn tăng mỗi lần vài trăm VND/ USD, vài trăm ngàn VND/ lượng vàng; nhưng sẽ là vài NGÀN VND/ USD, vài TRIỆU VND/ lượng vàng.

--

Nhắc lại chút rằng VN vẫn đang cần 30 ngàn tỉ đồng/tháng trả lương cho công, nhân, viên chức, cán bộ nhà nước, Đảng bộ.

Thật không dễ dàng "chạy" 30 ngàn tỉ đồng / tháng chỉ để trả lương cho 15 triệu công nhân, viên chức, bộ đội, công an.

Đây là tính lương trung bình 2 triệu đồng/ tháng.

Ngoài ra còn biết bao chi phí cho các Ủy ban phường, quận, thành phố; thức ăn thực phẩm cho bộ đội; súng ống đạn dược; trả nợ quốc gia; cung tiền cho hàng trăm cty, tập đoàn oai oái đòi tiền; trả nợ giùm cho các cty tập đoàn quốc doanh không khả năng trả, như VINASHIN nợ 80 ngàn tỉ đồng các ngân hàng trong nước; v.v...

Tổng cộng chi phí hàng tháng, theo tôi, khó thể dưới 60-100 ngàn tỉ đồng.

Trong khi đó, tuy thu thuế rất nặng, nhưng không thể đủ số này.

Các năm trước, như cuối 2008 còn khoảng 27 tỉ USD, thì bán USD ra, lấy VND bù vào ngân sách, cùng lúc làm giảm đà tăng giá USD.

Nay do hết USD nên giá USD tăng, cùng lúc không có tiền bù vào ngân sách, nên PHẢI in tiền ra thật nhiều.

Do đó mà VND ngày càng rẻ, giá hàng hóa ngày càng tăng. Tăng không phải vì tăng giá gì, nhưng chỉ vì giá trị VND bị làm cho rẻ đi.

Cứ tưởng tượng VND là cổ phiếu do công ty Việt Nam, Inc. phát hành.

Cty này chẳng có giá trị gì vào năm 2011 cao hơn năm 2008, nhưng từ đó đên nay đã in THÊM quá nhiều cổ phần, thì giá trị mỗi cổ phần phải thấp đi.

Do giá trị mỗi cổ phần = giá trị Việt Nam, Inc / tổng số cổ phần đang lưu hành.

Chưa kể yếu tố tâm lý, suy đoán (speculation). Chỉ tính số cổ phần vật chất ĐÃ in ra, thì rõ ràng giá trị mỗi cổ phần PHẢI bị giảm đi thật mạnh.

(Nguồn : http://www.facebook.com/dudoankinhte) 
http://www.facebook.com/notes/d%E1%BB%B1-%C4%91o%C3%A1n-kinh-t%E1%BA%BF-vi%E1%BB%87t-nam/t%C3%ADnh-%C4%91%E1%BA%BFn-th%C3%A1ng-92010-vn-n%E1%BB%A3-265-ng%C3%A0n-t%E1%BB%89-vnd-tr%C3%A1i-phi%E1%BA%BFu-theo-adb/200057946693253

Thiếu tiền thiếu cả niềm tin !




Vào 6 giờ sáng, hàng trăm công nhân đang làm việc tại khu công nghiệp Kim Chung, Đông Anh, Hà Nội đã dậy rất sớm để tranh thủ mua rau rẻ hơn của những người đi chợ ven đường.

"Mất giấc ngủ nhưng tiết kiệm được ít nhất 120.000 đồng một tháng", cô Huệ, một công nhân may nói.



Huệ cho biết chỉ sau Tết, giá rau mà Huệ phải mua tăng gấp đôi.

"Trước kia mua có 6.000 đồng/kg cải, hiện đã phải mua đến 11.000 một kg."

Chóng mặt vì sốt giá

Huệ cũng nói nếu không khéo đi chợ, với 50.000 đồng cô không thể mua đủ thức ăn cho mình và cô bạn làm cùng trong một ngày kéo theo việc hai người sẽ không đủ tiền trả nhà trọ khi nhận lương.

Sau Tết, lương công nhân như Huệ được tăng từ 1,8 triệu đồng lên 2,1 triệu đồng. Nay vì giá tăng nhanh quá, cô nói mình không dám mua dù chỉ một thỏi son vì không đủ tiền.

Các công nhân kĩ thuật máy ở khu công nghiệp Kim Chung đang phải loay hoay với mức tăng giá vùn vụt của nhiều loại mặt hàng.

"Giá nhà trọ cũng tăng từ 600 ngàn đồng cho một phòng 2 người ở lên 1 triệu đồng. Với công nhân như anh em, với việc tăng 200 ngàn đồng/tháng là thêm một khoản khó khăn", Nghĩa, một công nhân xây dựng chia sẻ.

Anh cho biết, từ Tết đến giờ, dù ở nhà có công việc cũng không dám về quê ở Nghệ An vì không đủ tiền vé tàu.

"Cầm 2 triệu tiền lương, trả tiền nhà, tiền ăn, điện nước thì số còn lại không biết tiêu gì, mua gì vì quá ít ỏi."

Nghĩa và các bạn nam khác phải vạch cả kế hoạch để không phải mua hoa tặng bạn gái ngày mùng 8/3 vì không đủ tiền.

Tại Nam Định, cách Hà Nội khoảng 100 km, trong các doanh nghiệp Việt Nam, Đài Loan và Hàn Quốc, cuộc sống của 14.000 công nhân may mặc cũng không khá hơn gì.

Theo một cán bộ Công Đoàn ở Nam Định, "Đa số công nhân địa phương có vẻ “dễ thở” hơn do chủ động sinh hoạt tại gia đình. Nhưng với hàng ngàn công nhân khác xa nhà như Ninh Bình, Hà Nam, Thanh Hóa…thì việc phải trang trải cuộc sống với mức lương trung bình từ 1,5-1,8 triệu đồng quả là khó xoay sở".

Người chịu khổ nhiều nhất khi lạm phát tăng chính là người nông dân
Một cán bộ

Nhà nông và công chức

Thống kê của Chính phủ Việt Nam cho biết chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của tháng 3/2011 là 2,17 % cao nhất trong 34 tháng vừa qua và tăng gần 14% so với cùng kì năm ngoái.

Điều này đồng nghĩa với giá cả ở 11 nhóm hàng hóa dịch vụ tiêu dùng thiết yếu nhất tăng lên.

Giới công chức Việt Nam cũng không khá gì hơn và đang gồng mình sống trong tình trạng khó khăn.

Chính phủ nói chỉ số CPI tháng 3/2011 của Hà Nội tăng 2,41%, của TP. HCM là 2,2 % cao hơn mức trung bình cả nước làm chất lượng cuộc sống thị dân ảnh hưởng rõ ràng.

Tuy nhiên so với những khó khăn của nông dân ở nông thôn phải đối mặt thì chưa ăn thua gì.

Tại một xã vùng xa ở Đông Anh, Hà Nội, nhiều người dân quay trở lại cách tự túc về thực phẩm như tình trạng tăng giá năm 2008.

Bữa cơm công nhân
Bữa cơm công nhân tại một cơ sở đóng giày gần Hà Nội

Điều ghi nhận được là "Trong nhà trồng được rau gì, ăn thứ rau ấy. Nuôi được con gì ăn thịt con đấy. Bước chân ra chợ đã thấy mình không đủ tiền hoặc là phải bán thóc", theo lời một nông dân.

Một nhà nông, ví dụ có khoảng 6 sào lúa và 3 sào trồng cà chua và khoai tây, tổng thu 3 triệu đồng trong thời gian bốn tháng.

Nhưng trong một gia đình có năm người thì chia ra mức sinh hoạt chỉ chưa đầy 200 ngàn /người/tháng.

Chị Thu, một nông dân trồng rau cho biết dù giá rau có tăng nhưng người nông dân như chị không được lợi gì.

"Giá rau tăng một nhưng nhiều thứ khác tăng hai. Một xe rau nặng chỉ bằng được được tiền xăng xe từ quê chở rau ra phố bán."

Về chi phí cho cô con gái học ở Hà Nội, chị nói:

"Trước kia là 2 triệu đồng, bây giờ con điện về nói nhà trọ, giá ăn bình dân thì không đủ nếu cho nó dưới 2,5 triệu đồng."

Từ sau Tết nguyên đán, thịt lợn, rau, trái cây đều tăng từ 8-14% nhưng đa số nông dân không được lợi gì.

Theo một chuyên gia nông nghiệp, "Đó chỉ là mức cân bằng giá giữa các mặt hàng nhưng phần chênh lệch lại tập trung trong tay những người làm thương mại chứ không phải nông dân. Người chịu khổ nhiều nhất khi lạm phát tăng chính là người nông dân".

Năm 2008, để ứng phó với tình trạng lạm phát Chính phủ Việt Nam đưa ra các nhóm giải pháp cơ bản trong đó có giải pháp giảm chi tiêu Ngân sách nhà nước.

Thông tin Chính phủ sẽ cắt giảm 1,4 triệu biên chế cán bộ công chức khi thực thi Luật cán bộ công chức năm 2008 làm nhiều người lo lắng.

Chính phủ Việt Nam cho rằng mỗi năm phải chi gần 650 tỉ đồng cho các “biên chế thừa” như tạp vụ, lái xe hai hành chính văn thư là không cần thiết.

Tuy nhiên, biện pháp trên vấp phải nhiều ý kiến trái chiều vì sẽ làm ảnh hưởng cuộc sống của ít nhất 3 triệu dân bởi những người ăn theo 1,4 triệu cán bộ công chức.

Một câu hỏi nhiều cán bộ công chức đặt ra, liệu trong tình hình này, Chính phủ có cắt giảm biên chế.

Một chuyên viên chính của Bộ Kế hoạch Đầu tư xin được giấu tên nói:

"Thay vì cắt giảm biên chế, nhà nước cần giảm chi tiêu trong lĩnh vực tài chính công và thắt chặt hơn nữa quản lý tài chính công. Cần phải thấy rõ là tham nhũng là một trong những tác nhân chính của lạm phát."

Người này cũng cho biết trong các nhóm giải pháp kìm chế làm phát, một số ý kiến của các thành viên Chính phủ cũng cho rằng nên cắt giảm biên chế trong năm 2011 để tiết kiệm ngân sách.

Theo ông, "Chính phủ cần phải thấy rằng công chức nhà nước cấp thấp và nông dân là hai đối tượng chịu ảnh hưởng lớn nhất của bão giá và lạm phát."



Giá cả tăng nhanh làm người dân và công chức cấp thấp chóng mặt

Vẫn chuyên viên này nhận định:

"Trước mắt kinh nghiệm và bài học năm 2008 đối phó với khủng hoảng kinh tế của Việt Nam vẫn còn,"

"Nhưng tôi nghi ngại nhiều đến sự tan vỡ của một loạt các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Mối tương quan hai chiều giữa lạm phát và thiếu vốn hoạt động luôn xảy ra. Cũng cần phải nhớ rằng sự tan vỡ của các doanh nghiệp năm 2008 kéo theo cả triệu lao động thất nghiệp."

Sau lần đó, nay nhiều người dân cũng đang đặt câu hỏi liệu cách Chính phủ Việt Nam ứng phó và đưa ra những giải pháp kiềm chế lạm phát lần này có hiệu quả không và nếu không thì các hệ lụy xã hội sẽ ra sao. 

(BBCNews)